Truyện được chèn trực tiếp từ kênh: Người Đọc Truyện

Mùa đông năm 340 sau Công nguyên, bờ bắc sông Hoàng Hà, ngoại thành phía đông huyện Tây Dương.

Bên trong giảng đường Hoàng Dung, một lão tiên sinh chân què đang giảng bài, bên dưới có hơn chục chỗ ngồi nhưng lại chỉ có đúng một thiếu niên đang ngồi ngay ngắn nghe giảng, ngoài ra đều là chỗ trống.

Buổi chiều giờ Thân tuyết rơi dày, sắc trời dần tối. Lão tiên sinh cũng giảng bài xong, đặt sách xuống xua tay về phía thiếu niên, ý bảo tan học.

Dưới giảng đường là một thiếu niên tầm 16 17 tuổi, gương mặt thanh tú, thu thập sách bút xong liền đi lên phía trước cúi người nói với lão tiên sinh: “Học trò nghe tin chiến sự phía bắc căng thẳng, huyện Tây Dương sắp nguy đến nơi, không thể ở lâu nữa, tiên sinh có tính toán gì không?”

“Lão phu cũng gần đất xa trời rồi, không muốn rời xa quê nữa.” Lão tiên sinh bình tĩnh lắc đầu.

“Tiên sinh, người Hồ tính tình hung tàn bạo ngược, lại ăn thịt người, người lưu lại nơi này lành ít dữ nhiều.” Thiếu niên thấp giọng nói ra.

“Người Hồ nếu muốn giết ta thì cứ giết, muốn ăn thì cứ ăn, miễn là bọn chúng không chê lão phu gầy còm thịt dai.” lão tiên sinh mỉm cười mở miệng.

“Học trò định sau khi lấy vợ liền đưa cả nhà xuôi Nam, thánh nhân nói ‘Quân tử bất lập nguy tường** ‘, kính mong tiên sinh cùng đi, đây cũng là ý muốn của cha học trò.” Thiếu niên cúi người sát đất.

Ấn vào để hiện Comment Facebook

Truyện liên quan

7